Được tạo bởi Blogger.

Lưu trữ Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sông Đà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sông Đà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013


Sông Đà, nơi vốn có rất nhiều cá chiên khổng lồ, cuốn hút giới câu cá 


Sông Gâm đoạn chảy qua Cao Bằng có loài cá chiên khổng lồ, mà người dân gọi là "cá ma" 



Cần thủ câu cá chiên khổng lồ ở Ấn Độ. Ảnh internet 



Thả câu chiên khổng lồ trên sông Đà. Ảnh Quốc Việt 


Câu được chiên khủng là niềm đa mê của các cần thủ. Ảnh internet 


Chú cá lăng nhỏ câu được ở sông Hồng 


Lưỡi câu cá chiên 

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013


Phố Đào Duy Từ dài 288 mét thuộc phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Phố bắt đầu từ Ô Quan Chưởng giao cắt với các phố Nguyễn Siêu, Chợ Gạo, Hàng Buồm, Mã Mây, ngõ Đào Duy Từ kết thúc ở Ngã 3 Lương Ngọc Quyến.


Phần còn lại kéo dài từ điểm giao cắt với phố Hàng Buồm tới phố Lương Ngọc Quyến, thời Pháp thuộc mang tên Đào Duy Từ thuộc đất của thôn Ngư Võng, tổng Hữu Túc sau gọi là Đông Thọ.


Cuộc sống thường ngày đoạn phố Sông Đào Cũ bây giờ


Về cuộc đời và thân thế Đào Duy Từ, tương truyền ông mất cha khi mới lên 5, mẹ ông 1 mình nuôi ông ăn học. Từ nhỏ ông đã thể hiện tố chất thông minh, sáng dạ. Năm 14 tuổi ông vào học trường của Hương cống Nguyễn Đức Khoa, nhưng không được thi Hương vì luật lệ của nhà Lê bấy giờ cấm con kép hát đi thi, tục bấy giờ cho rằng xướng ca vô loài. Mấy năm sau ông bỏ vào Đàng Trong giúp các chúa Nguyễn ly khai và lập nhiều công trạng, được Chúa Nguyễn tin dùng và nể trọng.


Diện mạo phố dần đổi khác…


Phố xưa hầu hết là những ngôi nhà lớn, xây cao tầng…


Hàng quà sáng trước cửa số nhà 8, xưa từng là 1 nhà bán gạo lớn trên phố


Phố giờ kinh doanh nhiều loại mặt hàng khác nhau, nhưng phần nhiều vẫn là các loại mỳ, gạo,…


Một nhà làm bánh rán bi ngay đầu phố - món quà vặt vẫn thường thấy ở Hà Nội bây giờ


Nhà số 10 xưa là hàng gạo Nghiêm Tử Trình


Ngoài ra đoạn đầu phố gần Ô Quan Chưởng cũng có 1 số nhà xây theo kiểu cổ.


Rạp Lạc Việt là 1 trong 2 rạp hát lớn nhất ở Hà Nội xưa


Đào Duy Từ nằm trong lịch trình tham quan của nhiều du khách đến với Hà Nội ngày nay

Xem bài viết đầy đủ

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012


Tận thấy “bảo tàng giết chóc thú” khủng khiếp ở Sơn La


Sông Đà đoạn chảy qua huyện Quỳnh Nhai. Phía xa là dãy Huổi Luông. 


Nhóm thợ săn gấu chuẩn bị vào rừng. Ảnh: Phạm Ngọc Dương 


Những chiếc đầu bò rừng, trâu rừng treo trên tường. 


Con hổ nhồi bông trông dữ tợn như thật. 


Thời bình, khi đã ngoài 70 tuổi, cha ông H. vẫn vác súng vào rừng Huổi Luông, tiêu diệt bọn chó sói về bắt trâu bò, phá hoại cuộc sống của đồng bào. Ngay từ nhỏ, ông H. thường xuyên được cha mình dẫn vào rừng săn thú. Vậy nên, máu săn thú ngấm vào ông từ nhỏ. Sau này, khi cha ông H. già cả, mắt mờ, chân yếu, không thể vào rừng được nữa, thì ông H. là chỗ dựa cho bản làng.


La liệt khắp phòng là thú rừng nhồi bông. 


Ông H. mở cửa phòng, dù đã chuẩn bị tinh thần, song tôi cũng phải choáng. Căn phòng rộng thênh thang bày la liệt các loại thú. Khắp sàn nhà là hươu, nai, hoẵng, chó, cầy, khỉ, vượn… thậm chí nhiều loài tôi chưa từng biết đến.


Trang trọng giữa phòng là một “ông hổ” khổng lồ nhe nanh dữ tợn. Nhìn mà lạnh cả người. Góc phòng là mấy con gấu, con to, con nhỏ, đứng nằm chỏng chơ. Gia chủ lấy vải bạt đậy lên cho đỡ bụi bặm.

Xem bài viết đầy đủ


Đầu hổ treo trên tường.


Sông Đà đoạn chảy qua huyện Quỳnh Nhai. Phía xa là dãy Huổi Luông. 


Nhóm thợ săn gấu chuẩn bị vào rừng. Ảnh: Phạm Ngọc Dương 


Những chiếc đầu bò rừng, trâu rừng treo trên tường. 


Con hổ nhồi bông trông dữ tợn như thật. 


Hổ báo nhiều, nên thời kỳ đó, người dân trong vùng liên tục mất trâu, bò. Hổ mò tận về bản bắt trâu, bắt người. Hễ ở đâu xuất hiện hổ, người dân cầu cứu, cha ông H. lại vác súng vào rừng tiêu diệt giúp dân.


La liệt khắp phòng là thú rừng nhồi bông. 


Ông H. dẫn tôi vào căn phòng phía trong của ngôi nhà. Ông bảo, khách đến nhà ông thì nhiều, nhưng không phải ai cũng được ông dẫn vào căn phòng này. Riêng phụ nữ thì ông không cho vào, vì ông sợ họ bị ám ảnh.


Khắp 4 bức tường là cả trăm cái đầu, nào là hổ, báo, trâu rừng, bò rừng, với đủ các loại màu sắc, kích cỡ, hình dáng. Những cái đầu với cặp sừng trâu, sừng bò cong lên, quặp vào trông rất kỳ dị. Con nào con nấy như đang sống, nhe nanh, há miệng, mắt thao láo nhìn đối phương như chực ăn tươi nuốt sống.

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012


Sơn La trong tôi là những cánh đồng lúa xanh ngắt, một màu xanh non tự nhiên gợi cho người ta cảm giác rất thoải mái trong lành. Những cánh đồng lúa với những con lạch với dòng nước trong suốt cứ khiến người ta trầm trồ mãi không thôi. Tôi đến Sơn La vào mùa những bông lúa đang nở, mọi thứ đối với tôi quá đỗi tuyệt vời.



Màu xanh của Sơn La còn là một màu xanh biếc của sắc trời và đầy đủ các hình dạng của đám mây để con người ta chỉ trỏ lên đó, rồi tha hồ sử dụng trí tưởng tượng của mình rồi tủm tỉm cười. Xanh của cây, xanh của bầu trời, trắng của mây, một bức tranh phối màu hoàn hảo, làm cái đứa con gái cả đời ở thành phố như tôi cứ phải ngoái cổ nhìn mãi.


Nhắc đến Sơn La không thể nào không nói đến nhà sàn. Tôi đến khu giải tỏa thủy điện Sơn La ở nhà chú tôi. Thức dậy sớm vào buổi sáng, đi vòng quanh ngắm cảnh, tận hưởng một bầu không khí không ở đâu có thể trong lành hơn nữa. Nhìn bản làng trong màn sương sớm, tôi có cảm giác như mình đang ở một chốn thiên đường nào đó chứ không phải ở thực tại.


Hình ảnh của một mó nước gần nhà chị tôi. Đây là nơi nước ở một con suối chảy ra và ứ đọng là ở một nơi nên gọi là mó nước. Một số người Thái ở đây ra giặt giũ, trẻ con thì chơi đùa và tắm rửa ở bên mó nước này. Để chụp được cái tấm này tôi cũng khó khăn lắm, lội bì bõm ra tới tận vách đá, bao lần tim nhảy ra ngoài vì bị mấy thằng nhóc ở đây hù có thuồng luồng trong sông bơi ra. Các em trai ở đây thì cứ nhảy lên nhảy xuống nước, lấy dây đu như Tazang làm nước bắn tung tóe rồi cười sằng sặc.


Tôi đứng chụp hình trên cây cầu cao nhất Đông Nam Á, với dòng sông Đà nước chảy siết ở dưới. Đây là mùa mưa ở Sơn La nên con sông nước đục ngầu, tôi lại nghĩ đến bài “Sông Đà” trong chương trình học năm 12 của mình, nhìn những con người lái đò sông Đà và thấy thật yêu con người Việt Nam biết bao nhiêu: cần cù chịu thương chịu khó và không bao giờ chịu khuất phục trước thiên nhiên. Dòng sông cùng với bờ sông, bầu trời, tất cả làm tôi như muốn dừng thời gian lại và nắm giữ cái khoảnh khắc đó của riêng mình thôi.


Đường đi lên cầu khá xa và dài từ trong khu giải tỏa thủy điện Sơn La ra, đường lại khá trơn do trời mưa. Tôi rất thích thú tận hưởng từng cảm giác của cái nắng hắt làm mình phải nheo mắt lại, từng hạt mưa bắn vào mặt và ngẩn ngơ ngắm cảnh vật xung quanh mình.

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012


Sơn La trong tôi là những cánh đồng lúa xanh ngắt, một màu xanh non tự nhiên gợi cho người ta cảm giác rất thoải mái trong lành. Những cánh đồng lúa với những con lạch với dòng nước trong suốt cứ khiến người ta trầm trồ mãi không thôi. Tôi đến Sơn La vào mùa những bông lúa đang nở, mọi thứ đối với tôi quá đỗi tuyệt vời.



Màu xanh của Sơn La còn là một màu xanh biếc của sắc trời và đầy đủ các hình dạng của đám mây để con người ta chỉ trỏ lên đó, rồi tha hồ sử dụng trí tưởng tượng của mình rồi tủm tỉm cười. Xanh của cây, xanh của bầu trời, trắng của mây, một bức tranh phối màu hoàn hảo, làm cái đứa con gái cả đời ở thành phố như tôi cứ phải ngoái cổ nhìn mãi.


Hình ảnh của một mó nước gần nhà chị tôi. Đây là nơi nước ở một con suối chảy ra và ứ đọng là ở một nơi nên gọi là mó nước. Một số người Thái ở đây ra giặt giũ, trẻ con thì chơi đùa và tắm rửa ở bên mó nước này. Để chụp được cái tấm này tôi cũng khó khăn lắm, lội bì bõm ra tới tận vách đá, bao lần tim nhảy ra ngoài vì bị mấy thằng nhóc ở đây hù có thuồng luồng trong sông bơi ra. Các em trai ở đây thì cứ nhảy lên nhảy xuống nước, lấy dây đu như Tazang làm nước bắn tung tóe rồi cười sằng sặc.



Tôi đứng chụp hình trên cây cầu cao nhất Đông Nam Á, với dòng sông Đà nước chảy siết ở dưới. Đây là mùa mưa ở Sơn La nên con sông nước đục ngầu, tôi lại nghĩ đến bài “Sông Đà” trong chương trình học năm 12 của mình, nhìn những con người lái đò sông Đà và thấy thật yêu con người Việt Nam biết bao nhiêu: cần cù chịu thương chịu khó và không bao giờ chịu khuất phục trước thiên nhiên. Dòng sông cùng với bờ sông, bầu trời, tất cả làm tôi như muốn dừng thời gian lại và nắm giữ cái khoảnh khắc đó của riêng mình thôi.


Đường đi lên cầu khá xa và dài từ trong khu giải tỏa thủy điện Sơn La ra, đường lại khá trơn do trời mưa. Tôi rất thích thú tận hưởng từng cảm giác của cái nắng hắt làm mình phải nheo mắt lại, từng hạt mưa bắn vào mặt và ngẩn ngơ ngắm cảnh vật xung quanh mình.

Xem bài viết đầy đủ