Được tạo bởi Blogger.

Lưu trữ Blog

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011


“Lâu đài Dracula” được xây dựng từ năm 1212 với nhiều hành lang


Bên trong nhà thờ được trang trí bằng xương và những chiếc đầu lâu


Hàng chục kilômet hành lang mộ động được tạo nên từ xương và sọ người


Xác ướp không chỉ được đặt trong mộ mà còn treo lên tường



Mô hình mô tả đường hầm dưới chân ngõ cụt Mary King và những


tòa nhà bên trên


Truk giống như một bảo tàng chiến tranh dưới nước


Bên ngoài bảo tàng không có vẻ gì đặc biệt, trừ khi bạn


Toàn bộ cư dân Centralia hiện có vỏn vẹn 9 người. Cảnh tượng thị trấn thật siêu thực: khắp nơi hoang vắng không bóng người, những căn nhà bỏ hoang bị tàn phá tiêu điều, những đám khói bốc lên từ vô số vết nứt gãy trên mặt đất, dưới lòng đất các mỏ than vẫn tiếp tục cháy…


Gió mạnh thổi tung một mảnh báo từ năm 1986, rít lên qua những cửa sổ vỡ nát của các trường học, bệnh viện, nhà trẻ, làm những bánh xe khổng lồ kêu kèn kẹt... tất cả đều đã trở thành hoang phế. Một thành phố ma đích thực!Tuy nhiên hiện ngày càng nhiều khách du lịch muốn ghé thăm nơi này, chiêm ngưỡng nó như một di tích từ thời Xô viết để lại. Mức độ phóng xạ ở nhiều nơi trong thành phố hiện không còn vượt quá ngưỡng nguy hiểm nên các nhà chức trách Ukraine đã quyết định mở cửa cho du khách nước ngoài vào tham quan.

Xem bài viết đầy đủ


Một trong những giếng cổ còn khá nguyên vẹn ở Bá Hiến.


Tang giếng là bốn tảng đá xanh khép khít vào nhau


Những dòng chữ Hán ghi lại niên đại của giếng.



Thành giếng có những dấu tích lượn sóng lồi lõm của việc mài dao, kiếm.



Những chiếc giếng cổ ở Bá Hiến có nhiều đặc điểm giống với giếng của người Chăm, cũng có thể vùng đất này xưa kia đã là nơi cư trú của những người Chăm được vua Lê đưa về. Có lời đồn đại rằng những chiếc giếng cổ này là nơi cất giấu của cải của người Tàu nên khi chúng tôi giơ máy chụp ảnh, nhiều người dân đã tưởng đang dò tìm kho báu.


Ngoài những giếng cổ, Bá Hiến còn lưu giữ nhiều di tích mà tiêu biểu

Xem bài viết đầy đủ


Lăng Ông Bà Chiểu (quận Bình Thạnh) có tên chữ là Thượng công miếu. Đây là khu lăng mộ, nơi thờ cúng Tả quân Lê Văn Duyệt và phu nhân, khuôn viên rộng rãi, thoáng mát. Lăng nằm kế bên khu chợ Bà Chiểu nên nhiều người thường nhầm rằng đây là lăng thờ ông bà tên Chiểu. Những ngày này (1-3/8 âm lịch) là ngày giỗ của Tả quân nên Lăng rất đông người về dự lễ.



Nằm ở trung tâm quận Bình Thạnh, được xây dựng năm 1942, khi mới hình thành tỉnh Gia Định và nâng cấp sửa chữa vào cuối những năm 90, chợ Bà Chiểu là một trong những ngôi chợ lâu đời nhất TP HCM. Theo nhà văn Sơn Nam, Bà Chiểu là tên vùng đất, chỉ mới xuất hiện thời vua Tự Đức. Chiểu có nghĩa là ao nước thiên nhiên, Bà Chiểu là nữ thần được thờ bên ao thiên nhiên. Chợ Bà Chiểu đã đi vào ca dao với câu “Xe mui chiều thả chung quanh/ Đôi vòng Bà Chiểu thích tình dạo chơi”.


Chùa Ông Bổn (hay còn gọi là miếu Nhị Phủ) nằm trên đường Hải Thượng Lãn Ông, phường 14, quận 5. Được xây dựng từ cuối thế kỷ 17 bởi những người Hoa di cư, miếu Nhị Phủ là nơi duy nhất thờ Bổn Đầu Công. Tương truyền ông Bổn vốn là thái giám Trịnh Hòa dưới thời vua Vĩnh Lạc. Ông chu du nhiều nơi, đem về nhiều báu vật cho nhà vua. Ông còn có công giúp cho người Hoa xây dựng cuộc sống nên được người dân kính cẩn thờ phụng.


Xã Bà Điểm thuộc huyện Hóc Môn, TP HCM, nổi tiếng với “18 thôn vườn trầu”. Theo học giả Trương Vĩnh Ký thì Bà Điểm cùng với Bà Rịa, Bà Chiểu, Bà Quẹo, Bà Hom là 5 bà vợ của một viên lãnh binh, người đã xây cầu ông Lãnh. Theo phương pháp kinh tế tự túc mà các cụ ngày xưa thường áp dụng, ông đã lập ra 5 ngôi chợ, giao cho mỗi bà cai quản một nơi. Chợ Bà Điểm, gần làng Tân Thới - quê hương cụ Đồ Chiểu, là nơi bán trầu ngon có tiếng ở miền Nam.


Cầu Ông Lãnh nối dài quận 1 và quận 4. Cây cầu được đặt theo tên của ông Lãnh binh tên là Nguyễn Ngọc Thăng sống vào khoảng cuối thế kỷ 18, giữa thế kỷ 19. Ngoài ra, tên của vị võ tướng có công này còn được đặt cho một con đường ở quận 11 (đường Lãnh Binh Thăng) và một ngôi chợ (chợ Cầu Ông Lãnh).


Tên đường ở TPHCM bắt đầu bằng chữ “Bà” cũng khá nhiều như đường Bà huyện Thanh Quan, đường Bà Hạt, Bà Lê Chân… Đường Bà huyện Thanh Quan thời Pháp thuộc có tên là Rue Nouvelle, năm 1920 đổi thành Pierre Fladin, năm 1955 đến nay đường mang tên Bà huyện Thanh Quan, một nữ sĩ nổi tiếng đầu thế kỷ XIX.


Cầu Thị Nghè (trước là cầu Bà Nghè) bắc qua Rạch Thị Nghè, là cầu nối giữa quận 1 và Bình Thạnh. Theo sử sách, cầu do bà Nguyễn Thị Khánh, con gái quan khâm sai Nguyễn Cửu Vân xây dựng để tiện việc đi lại, thủa bà mới khai hoang đất ở. Chồng bà là thư ký đỗ cử nhân (đương thời gọi là ông Nghè). Cầu được gọi là cầu Thị Nghè từ giữa thế kỷ XIX. Đến năm 1970, cầu được xây mới bằng xi măng cốt thép.


Cư dân tại nhiều địa phương ở miền Nam có tập tục thờ bà Chúa Xứ. Nổi tiếng nhất là miếu Bà Chúa Xứ núi Sam ở thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang. Ngoài ra, ở Bình Dương cũng có nhiều nơi thờ vị nữ thần có nguồn gốc từ Ấn Độ này. Ngay tại khu Cây Sộp thuộc phường Tân Hưng Thuận, quận 12, cũng có một ngôi miếu khang trang thờ bà Chúa Xứ.


Một góc đường Phạm Văn Hai trong khu Ông Tạ, quận Tân Bình. Khu vực này vốn nổi tiếng bởi vì từng tồn tại phòng khám của lương y Nguyễn Văn Bi (thường được người dân gọi là ông Tạ). Ngoài ra, nó còn nổi tiếng bởi món thịt chó.

Xem bài viết đầy đủ


Trong thời kì hoàng kim, thị trấn Kolmanskop phát triển mạnh mẽ với dân số chỉ có hơn 1.000 mà hầu hết là người dân lao động nhập cư. Chỉ với một dân số ít ỏi cùng với văn hóa giải trí sôi động một thời, giờ thì tất cả đều bị nhấn chìm trong một biển cát sa mạc.



Vào năm 1908, khi Namibia còn dưới sự kiểm soát của Đức, một công nhân đường sắt có tên là Zacharias Lewala tìm thấy một viên kim cương trong khi dọn dẹp đống cát. Ngay sau đó thì khu vực này bị bao vây bởi cơn sốt tìm kim cương cũng giống như California Gold Rush giữa thế kỉ 19. Các tay thợ săn tài sản từ những nơi xa xôi tập trung về nơi này và mở rộng phạm vi tìm kiếm, làm cho câu chuyện tìm kiếm kim cương trở nên phong phú thêm. Đến cuối năm 1914, người ta đã đào bới trong khu vực này và tìm thấy khoảng 5.000.000 carat tương đương với 1.000 kg kim cương.



Kolmanskop trở nên giàu có và phồn thịnh nhờ kim cương nhưng theo phong cách của một thị trấn kì lạ, người ta luôn mong chờ tất cả những gì đến với họ đều vĩ đại, giàu có giống như Đức. Trường học, bệnh viện, phòng khiêu vũ, một bể bơi và thậm chí cả một loạt các sân chơi ném Bowling và những con hẻm được xây dựng để đi bộ chung quanh những căn hộ dành cho người lao động trú ngụ.



Khu vực này rất quan trọng, nó là nhà mà người ta đã đặt máy chụp X-Quang đầu tiên ở Nam bán cầu. Nhưng giờ đây sa mạc Namid đã cuốn tất cả, ngay bệnh viện cũng biến mất không còn thấy nữa.




Nước ở khu vực này rất khan hiếm. Người ta phải đi rất xa, cách thị trấn 100 km để đến được mũi Cap Town ở phía nam châu Phi, bơm nước vào thùng và vận chuyển về để dùng và phương tiện vận chuyển nước là một con ngựa kéo xe. Nước cứ được chuyển giao hằng ngày đến mỗi nhà như vậy. Mặc dù có những khó khăn, nhưng người dân của thị trấn Kolmanskop vẫn sống một cuộc sống hưởng thụ đầy đủ với rượu sâm banh, những điếu xì gà và sở hữu những viên kim cương dễ dàng kiếm được trong vùng đất mình sinh sống.



Giá kim cương bắt đầu giảm xuống sau chiến tranh thế giới thứ I, thị trấn Kolmanskop vinh quang giàu có ngày nào đã bắt đầu đi vào tình trạng suy thoái. Năm 1926, lại một lần nữa cơn sốt kim cương lại đến, những người dân tại thị trấn này lần lượt ra đi về phía Nam, dần dần bỏ lại thị trấn, bắt đầu cho một công cuộc tìm kiếm mới. Chính vì sự khan hiếm nước non, trang thiết bị vật tư và sự tiêu hao dần của kim cương mà thị trấn bị bỏ rơi chính thức vào năm 1954.




Tòa nhà được công ty De Beers tân trang lại


Xem bài viết đầy đủ


Hàng năm, từ tháng 9 - tháng 10, đồng cỏ trong công viên này lại thay đổi màu sắc từ đỏ sang tím và nâu khiến không ít khách du lịch phải ngỡ ngàng và trầm trồ.


Nếu muốn ngắm kỹ hơn và bao quát hơn, chúng mình có thể đi trên một cây cầu bằng gỗ uốn khúc theo từng ngóc ngách của cả thảm cỏ mênh mông, tha hồ chụp ảnh thoải mái luôn.


Bên cạnh những thảm cỏ rực đỏ, công viên cũng là nơi ở tạm thời cho nhiều loài chim di cư, bao gồm một số loài quý hiếm như sếu đầu đỏ. Chính ví thế, khách du lịch đến đây không chỉ để ngắm thảm cỏ ngập nước có màu sắc độc đáo này mà còn ngắm tận mắt những chú chim tuyệt đẹp vào tháng 3 đến tháng 10 hàng năm.



Công viên Yueyawan còn có những khu vui chơi giải trí hấp dẫn như: bảo tàng nhỏ trưng bày các động vật hoang dã và hệ sinh thái ngập nước; một khu nhà của các loài chim khác nhau, khu cưỡi ngựa và khu đua xe cho trẻ em.


Để đến đây, chúng mình có thể bắt xe lửa từ Bắc Kinh và mất khoảng 7 tiếng để đến nơi. Các teen cũng có thể chọn tàu cao tốc đi cho nhanh, chỉ mất hơn 3 tiếng một chút thôi. Nếu muốn "cưỡi ngựa xem hoa", vừa đi vừa thăm thú, chúng mình có thể chọn xe bus nhé, vừa rẻ lại vừa tha hồ ngắm cảnh.

Xem bài viết đầy đủ